← Quay lại blog
🇬🇧Tiếng Anh

Phương ngữ và ngôn ngữ: Khác nhau thế nào (và ai quyết định)?

Bởi SandorCập nhật: 31 tháng 5, 2026Đọc 12 phút

Trả lời nhanh

Phương ngữ thường là một biến thể theo vùng miền hoặc nhóm xã hội của một ngôn ngữ, còn ngôn ngữ thường là một biến thể được công nhận là tách biệt nhờ chuẩn hóa, các thiết chế và yếu tố chính trị. Mức độ hiểu nhau có vai trò quan trọng, nhưng không phải phép thử hoàn hảo: nhiều “phương ngữ” không hiểu nhau, và một số “ngôn ngữ” lại hiểu nhau khá tốt. Trên thực tế, cộng đồng và nhà nước là bên quyết định.

Một phương ngữ là một biến thể của một ngôn ngữ gắn với một vùng miền hoặc một nhóm xã hội, còn một ngôn ngữ là một biến thể được xem là tách biệt nhờ chuẩn hóa, thể chế, và sự công nhận chính trị. Mức độ hiểu lẫn nhau có ích, nhưng không chốt được câu hỏi này, vì nhãn gọi ngoài đời phụ thuộc vào bản sắc, giáo dục, truyền thông, và biên giới quốc gia nhiều không kém ngữ pháp và từ vựng.

Lý do chủ đề này cứ quay lại rất đơn giản, mọi người dùng từ "phương ngữ" theo hai cách khác nhau. Các nhà ngôn ngữ học thường dùng theo nghĩa trung tính, tức là "bất kỳ biến thể nào", còn trong lời nói hằng ngày, nó thường mang nghĩa "kém uy tín hơn" hoặc "không phải ngôn ngữ thật."

Nếu bạn đang học tiếng Anh, điều này quan trọng vì bạn sẽ liên tục nghe các nhãn như "giọng", "phương ngữ", "tiếng lóng", và "ngôn ngữ" được dùng khá tùy tiện. Để nắm cách dùng thực tế, hãy đọc kèm bài tiếng lóng tiếng Anh và, về mức độ trang trọng và từ ngữ cấm kỵ, từ chửi thề tiếng Anh.

Những định nghĩa đơn giản nhất (và vì sao chúng vẫn gây tranh cãi)

Các nhà ngôn ngữ học hiểu "phương ngữ" là gì

Trong ngôn ngữ học, "phương ngữ" thường là một thuật ngữ mô tả, một biến thể có hệ thống của một ngôn ngữ. Nó có thể theo vùng miền (tiếng Anh Yorkshire), theo xã hội (một biến thể gắn với tầng lớp), hoặc theo sắc tộc (một biến thể của cộng đồng).

Điểm then chốt là phương ngữ có quy tắc. Chúng không phải phiên bản "sai" của một chuẩn, mà là những hệ thống đầy đủ với ngữ pháp và từ vựng nhất quán.

Người nói hằng ngày thường hiểu "phương ngữ" là gì

Trong hội thoại thường ngày, "phương ngữ" hay hàm ý "không chuẩn", "không viết", hoặc "không có uy tín." Đó là một đánh giá xã hội, không phải sự thật ngôn ngữ học.

Vì vậy đôi khi người ta thấy bị xúc phạm khi ngôn ngữ của họ bị gọi là phương ngữ. Nhãn đó có thể nghe như bị hạ cấp.

"Ngôn ngữ" thường hàm ý gì

"Ngôn ngữ" thường hàm ý có hậu thuẫn từ thể chế, có chính tả chuẩn, từ điển, dạy học ở trường, hiện diện trên truyền thông, và được công nhận chính thức. Đó là các sự kiện xã hội, không thuần túy là ngôn ngữ học.

Nhà khoa học chính trị và nhà ngôn ngữ học Max Weinreich thường được gắn với ý tưởng rằng ranh giới mang tính chính trị, nhưng bạn không cần một câu khẩu hiệu để thấy quy luật. Khi một nhà nước tài trợ giáo dục và xuất bản cho một biến thể, biến thể đó thường được xem là một "ngôn ngữ."

Mức độ hiểu lẫn nhau, bài kiểm tra ai cũng nhắc (và vì sao nó thất bại)

Hiểu lẫn nhau nghĩa là hai người nói có thể hiểu nhau mà không cần học trước. Đây là "quy tắc kinh nghiệm" phổ biến nhất mà mọi người hay dùng.

Nhưng trong thực tế, nó rất rối.

Khả năng hiểu không phải trắng hoặc đen

Hiểu là một phổ liên tục, không phải bật hoặc tắt. Bạn có thể hiểu 90% một biến thể lân cận và 30% một biến thể xa, dù cả hai đều bị gắn nhãn "phương ngữ."

Mức độ tiếp xúc thay đổi mọi thứ. Người xem nhiều truyền thông từ vùng khác sẽ hiểu nhiều hơn, dù các biến thể khác nhau về cấu trúc.

Liên tục phương ngữ, nơi ranh giới bị nhòe

Ở nhiều nơi trên thế giới, các biến thể thay đổi dần theo địa lý. Thị trấn cạnh nhau hiểu nhau, nhưng các thị trấn xa nhau thì không.

Đây gọi là liên tục phương ngữ. Nó làm "biên giới ngôn ngữ" trông như gượng ép, vì không có một vách đá nào mà sự hiểu bỗng dưng dừng lại.

Bất đối xứng, một bên hiểu nhiều hơn

Khả năng hiểu thường không cân bằng. Một cộng đồng nhỏ có thể hiểu chuẩn của cộng đồng lớn vì trường học và truyền thông, còn cộng đồng lớn lại không hiểu cộng đồng nhỏ.

Vì vậy "hiểu lẫn nhau" có thể thành "hiểu một chiều", khiến việc phân loại phức tạp hơn.

Những yếu tố ngoài đời thường quyết định "ngôn ngữ" hay "phương ngữ"

Các nhà ngôn ngữ học như John Edwards, trong các công trình về ngôn ngữ và bản sắc, nhấn mạnh rằng nhãn ngôn ngữ gắn với cảm giác thuộc về nhóm. Điều đó thường lặp lại ở vài điểm quyết định.

Chuẩn hóa, chính tả, từ điển, và "một dạng đúng"

Nếu một biến thể có hệ thống chữ viết chuẩn và các tài liệu tham khảo được dùng rộng rãi, nó dễ được xem là một ngôn ngữ hơn. Chuẩn hóa giúp dạy ở quy mô lớn.

Chuẩn hóa cũng tạo ra ý niệm về "lỗi", điều này có thể nâng uy tín cho chuẩn và kỳ thị các dạng không chuẩn.

Thể chế, trường học, tòa án, truyền thông, và chính quyền

Khi một biến thể được dùng trong giáo dục, pháp luật, và phát sóng toàn quốc, nó có "tư cách ngôn ngữ" trong mắt công chúng. Các lĩnh vực này cần chuẩn ổn định và mức hiểu rộng.

Đây là một lý do các biến thể thiểu số có thể bị gọi là "phương ngữ" ngay cả khi chúng không hiểu lẫn nhau với chuẩn. Chúng có thể bị loại khỏi các thể chế.

Hệ chữ viết và chữ cái

Dùng chung một hệ chữ viết có thể kéo các biến thể lại dưới một nhãn. Dùng hệ chữ viết khác có thể đẩy chúng xa nhau.

Điều này không phải về khoảng cách ngôn ngữ, mà về cách người ta trải nghiệm ngôn ngữ trong đời sống công cộng, biển hiệu, sách, nhắn tin, và giấy tờ chính thức.

Bản sắc và cách tự gọi tên

Nếu một cộng đồng nhận diện mạnh mẽ lời nói của mình là một ngôn ngữ riêng, thực tế xã hội đó có ý nghĩa. Nhãn gọi không chỉ là học thuật, nó là trải nghiệm sống.

Vì vậy tranh chấp có thể rất căng. Một nhãn gọi có thể hàm ý lịch sử, tính chính danh, và quyền lợi.

Ví dụ cụ thể cho thấy vì sao ranh giới mơ hồ

Ví dụ hữu ích vì chúng cho thấy sự lệch nhau giữa "người ta gọi thế nào" và "nó vận hành ra sao."

"Phương ngữ tiếng Trung" so với "các ngôn ngữ Trung"

Nhiều biến thể thuộc nhóm Sinitic không hiểu lẫn nhau khi nói. Nếu chỉ dựa vào mức hiểu, điều đó nghiêng về "các ngôn ngữ riêng."

Thế nhưng chúng thường được gom là "phương ngữ" dưới nhãn "tiếng Trung", một phần vì truyền thống chữ viết chung và khung quốc gia. Đây là trường hợp kinh điển khi sự thống nhất chính trị và văn hóa lấn át mức hiểu trong cách gọi tên.

Tiếng Ả Rập, một tên gọi, nhiều thực tế

Tiếng Ả Rập thường được mô tả là có một biến thể cao (trang trọng) dùng trong viết và tin tức, song song với nhiều biến thể nói hằng ngày. Một người có thể đọc tiếng Ả Rập trang trọng nhưng vẫn chật vật với một biến thể nói ở vùng xa.

Điều này nhắc rằng "một ngôn ngữ" có thể bao trùm những trải nghiệm nói rất khác nhau, nhất là khi có một chuẩn trang trọng chung giữa nhiều nước.

Các biến thể Scandinavia, ngôn ngữ riêng nhưng hiểu cao

Một số biến thể ở Scandinavia có thể khá dễ hiểu qua biên giới, nhất là trong văn viết và khi có tiếp xúc. Nhưng chúng vẫn được xem là các ngôn ngữ riêng vì có chuẩn, thể chế, và bản sắc quốc gia riêng.

Đây là hình ảnh đối xứng với tình huống "phương ngữ tiếng Trung", hiểu cao nhưng nhãn ngôn ngữ tách biệt.

Hindi và Urdu, ngữ pháp gần nhưng chọn chuẩn hóa khác

Hindi và Urdu chia sẻ rất nhiều cấu trúc nói hằng ngày trong nhiều bối cảnh, nhưng khác nhau ở lựa chọn từ vựng trang trọng, hệ chữ viết, và lịch sử thể chế. Những lựa chọn xã hội và chính trị đó nâng đỡ các bản sắc ngôn ngữ riêng.

Ví dụ này cho thấy "ngôn ngữ" có thể là một gói, chữ viết, trường học, văn học, và đời sống công cộng, chứ không chỉ là ngữ pháp.

Phương ngữ vs giọng vs tiếng lóng, ba thuật ngữ người học hay nhầm

Nếu bạn đang học tiếng Anh, bạn sẽ nghe cả ba thuật ngữ được dùng như thể thay thế cho nhau. Nhưng chúng không giống nhau.

Giọng, chỉ là phát âm

Giọng nói liên quan đến âm thanh, nguyên âm, phụ âm, nhịp điệu, và ngữ điệu. Bạn có thể nói ngữ pháp tiếng Anh Mỹ chuẩn với giọng Nigeria, hoặc với giọng Scotland.

Giọng thường là thứ người ta nhận ra đầu tiên, nên nó hay bị gắn nhãn quá mức thành "phương ngữ."

Về cơ chế phát âm, xem hướng dẫn phát âm tiếng Anh.

Phương ngữ, phát âm cộng ngữ pháp và từ vựng

Phương ngữ bao gồm giọng, nhưng còn gồm lựa chọn từ và các mẫu ngữ pháp. Ví dụ, khác biệt về dạng quá khứ, cách phủ định, hoặc cách dùng đại từ có thể là đặc trưng phương ngữ.

Trong phim và TV, đặc trưng phương ngữ thường được dùng để báo hiệu vùng miền hoặc tầng lớp thật nhanh. Điều đó có thể dạy bạn các mẫu thật, nhưng cũng có thể phóng đại định kiến.

Nếu bạn muốn luyện tai với biến thiên nói thật, phim hay nhất để học tiếng Anh là điểm bắt đầu thực tế.

Tiếng lóng, từ vựng thân mật gắn với nhóm và thời điểm

Tiếng lóng chủ yếu là từ vựng và cụm từ, và nó đổi rất nhanh. Nó thường gắn với độ tuổi, cộng đồng trực tuyến, hoặc một nhóm văn hóa.

Tiếng lóng có thể tồn tại trong bất kỳ phương ngữ nào. Một thiếu niên ở London và một thiếu niên ở Texas đều có thể dùng tiếng lóng, nhưng không phải cùng loại tiếng lóng.

Nếu bạn muốn một bộ thuật ngữ hiện hành có ghi chú cách dùng, hãy dùng tiếng lóng tiếng Anh.

"Một ngôn ngữ là một phương ngữ có quân đội và hải quân", câu này đúng gì (và thiếu gì)

Câu nói nổi tiếng này phổ biến vì nó nắm được một sự thật, quyền lực và thể chế định hình nhãn gọi. Nhưng nó cũng có thể đơn giản hóa quá mức.

Điều nó nắm đúng

Nhà nước quyết định cái gì được dạy ở trường, cái gì dùng trong tòa án, và cái gì in trên tiền và hộ chiếu. Những quyết định đó tạo ra "ngôn ngữ" theo nghĩa công chúng.

Các công trình của UNESCO về ngôn ngữ bị đe dọa cho thấy hậu thuẫn thể chế ảnh hưởng đến khả năng tồn tại. Khi truyền thừa giữa các thế hệ đứt gãy, một biến thể có thể suy giảm nhanh dù nó rất phong phú về mặt ngôn ngữ (UNESCO, truy cập 2026).

Điều nó bỏ sót

Không phải ngôn ngữ nào cũng có một nhà nước, và không phải nhà nước nào cũng chỉ có một ngôn ngữ. Nhiều ngôn ngữ được công nhận là ngôn ngữ thiểu số, dựa vào các thể chế cộng đồng mạnh hơn là quân đội quốc gia.

Ngoài ra, khoảng cách ngôn ngữ vẫn quan trọng. Bạn không thể ra lệnh để hai hệ thống rất khác nhau trở nên hiểu lẫn nhau, bạn chỉ có thể đổi cách gọi và cách hỗ trợ.

Có bao nhiêu ngôn ngữ, và vì sao con số cứ thay đổi

Danh mục toàn cầu của Ethnologue là một nguồn tham khảo được dùng rộng rãi về các ngôn ngữ còn sống (Ethnologue, ấn bản 27, 2024). Nó liệt kê hàng nghìn ngôn ngữ trên thế giới, nhưng con số chính xác không phải bài học chính.

Bài học chính là việc đếm cần các quyết định. Nếu bạn tách các biến thể gần nhau, bạn sẽ có nhiều "ngôn ngữ" hơn. Nếu bạn gom chúng dưới một chuẩn, bạn sẽ có ít hơn.

Một số quốc gia khuyến khích tách để được công nhận và phục vụ giáo dục. Nơi khác khuyến khích gom để củng cố thống nhất quốc gia. Bản đồ vừa mang tính ngôn ngữ vừa mang tính hành chính.

Vì sao điều này quan trọng với người học, hiểu được, không phải nhãn gọi

Với việc học, nhãn "ngôn ngữ" hay "phương ngữ" ít quan trọng hơn các câu hỏi thực tế sau:

Bạn có hiểu người ta trong đời sống hằng ngày không?

Nếu bạn học một biến thể chuẩn, bạn thường sẽ được hiểu rộng, nhưng ban đầu bạn có thể không hiểu mọi biến thể vùng miền. Điều đó bình thường.

Tiếp xúc qua truyền thông giúp rất nhiều. Bạn cũng nên tập trung vào từ và cấu trúc tần suất cao, vì chúng chuyển được qua các biến thể. Danh sách 100 từ tiếng Anh phổ biến nhất hữu ích cho nền tảng kiểu này.

Bài viết của bạn có được chấp nhận ở trường hoặc nơi làm việc không?

Các thể chế thường yêu cầu một chuẩn. Điều đó không có nghĩa các phương ngữ khác sai, mà nghĩa là thể chế đã chọn một chuẩn để công bằng và nhất quán.

Nếu bạn viết chuyên nghiệp, hãy học quy ước chuẩn trước, rồi bổ sung nhận biết phương ngữ để nghe hiểu và có năng lực văn hóa.

Bạn có cần một biến thể vùng miền cụ thể không?

Nếu bạn chuyển đến một nơi cụ thể, hãy ưu tiên mẫu nghe và từ vựng hằng ngày của biến thể đó. Ví dụ, "chips" và "fries" không phải ngữ pháp, nhưng nó ảnh hưởng đến hiểu trong đời sống.

Để có cái nhìn tập trung, xem tiếng Anh Mỹ vs tiếng Anh Anh.

Một cách nói rõ ràng mà không làm người khác khó chịu

Vì nhãn gọi gắn với bản sắc, cách diễn đạt rất quan trọng.

Dùng "biến thể" khi bạn muốn trung tính

"Biến thể" là một thuật ngữ trung tính phổ biến trong ngôn ngữ học. Nó tránh hàm ý "kém hơn."

Bạn có thể nói "một biến thể vùng miền của tiếng Anh" thay vì "một phương ngữ", nếu bạn không chắc nhãn đó sẽ được đón nhận ra sao.

Hỏi người ta họ gọi nó là gì

Trong bối cảnh đa ngôn ngữ, một cách tôn trọng là hỏi thẳng, "Bạn gọi ngôn ngữ của mình là gì?" Câu hỏi này đặt tự nhận diện lên trung tâm.

Tách sự thật ngôn ngữ khỏi sự thật xã hội

Bạn có thể nói, "Các biến thể này không hiểu lẫn nhau," như một mô tả, mà không kết luận, "Vậy nó không phải ngôn ngữ thật."

Phân biệt này là kỹ năng cốt lõi, mô tả cấu trúc mà không xếp hạng con người.

Tiểu nghiên cứu tình huống: phương ngữ tiếng Anh, chuẩn, và vì sao bạn vẫn hiểu được

Tiếng Anh là ví dụ tốt vì nó phổ biến toàn cầu và đa dạng nội bộ.

Ethnologue xếp tiếng Anh vào nhóm ngôn ngữ lớn nhất thế giới theo tổng số người nói (Ethnologue, ấn bản 27, 2024). Nó được dùng ở nhiều quốc gia, và sự lan rộng đó tạo ra nhiều chuẩn vùng miền và phương ngữ.

Tuy vậy, đa số người học có thể chuyển giữa các chuẩn truyền thông lớn, như General American và tiếng Anh phát thanh truyền hình phổ biến ở Anh, với mức điều chỉnh vừa phải. Chuẩn viết chung, truyền thông toàn cầu, và giáo dục tạo ra một lõi chung mạnh.

Nơi người học hay vấp thường không phải "phương ngữ" theo nghĩa chặt, mà là tốc độ, hiện tượng nuốt âm, và từ vựng thân mật. Vì vậy luyện nghe bằng trích đoạn phim và hội thoại thật có thể hiệu quả hơn học chỉ bằng giáo trình.

💡 Một quy tắc thực tế cho người học

Nếu hai biến thể dùng chung một chuẩn viết và bạn đọc cả hai dễ dàng, hãy xem chúng là một mục tiêu học lúc đầu. Sau đó, bổ sung tiếp xúc nghe với các giọng vùng miền mà bạn thật sự cần.

Một danh sách kiểm tra nhanh bạn có thể dùng ngoài đời

Khi bạn nghe ai đó tranh luận "đó là phương ngữ, không phải ngôn ngữ", hãy chạy danh sách này.

1) Người nói có hiểu nhau mà không cần học không?

Nếu không, nhãn "phương ngữ" có lẽ mang tính xã hội hoặc chính trị hơn là thuần ngôn ngữ.

2) Có một chuẩn được dùng ở trường và trên truyền thông không?

Nếu có, nó có khả năng được xem là một ngôn ngữ, hoặc là một biến thể chuẩn được công nhận.

3) Có hệ chữ viết riêng hoặc chính tả chuẩn chính thức riêng không?

Chữ viết khác nhau và chuẩn chính tả tách biệt thường đẩy các biến thể về phía "tư cách ngôn ngữ" trong nhận thức công chúng.

4) Người nói gọi nó là gì?

Tự nhận diện không phải chú thích bên lề. Nó thường là yếu tố quyết định trong chính sách và giáo dục.

Dùng phim và TV để nghe ra khác biệt giữa giọng và phương ngữ

Phim và TV làm cho biến thiên trở nên nghe thấy được. Chúng cũng nén thực tế, nên hãy xem như dữ liệu luyện tập, không phải phim tài liệu hoàn hảo.

Một cách tốt là chọn một chuẩn để nói và viết, rồi dùng trích đoạn để xây khả năng nhận diện các biến thể khác. Đây là một lý do người học thích luyện bằng phim, bạn nghe được nuốt âm, tiếng lóng, và dấu hiệu vùng miền trong ngữ cảnh.

Nếu bạn muốn một lộ trình được chọn lọc, hãy bắt đầu với phim hay nhất để học tiếng Anh, rồi rẽ sang nội dung theo vùng khi nền nghe cốt lõi của bạn đã ổn.

Kết luận chính

Khác biệt giữa phương ngữ và ngôn ngữ không nằm ở một quy tắc ngôn ngữ duy nhất. Hiểu lẫn nhau quan trọng, nhưng chuẩn hóa, thể chế, chữ viết, và bản sắc thường quyết định nhãn gọi mà người ta sống cùng.

Nếu mục tiêu của bạn là giao tiếp, hãy tập trung vào việc bạn hiểu được gì và được hiểu trong những bối cảnh nào, không phải biến thể đó được gọi là gì. Nhãn gọi thay đổi, nhưng kỹ năng nghe có thể chuyển qua lại.

Nếu bạn muốn tăng tốc khả năng chuyển này, hãy luyện với các cảnh ngắn, lặp lại được, có phụ đề, rồi theo dõi từ vựng bạn thật sự nghe thấy. Đó chính là điều Wordy được xây dựng để làm, nhất là khi bạn bắt đầu nhận ra cùng một "tiếng Anh" chứa rất nhiều biến thể thật, có thể học được.

Câu hỏi thường gặp

Mức độ hiểu nhau có phải là khác biệt chính giữa ngôn ngữ và phương ngữ không?
Mức độ hiểu nhau là một dấu hiệu hữu ích, nhưng không phải quy tắc cuối cùng. Có những biến thể được gọi là “phương ngữ” nhưng người nói không hiểu nhau, trong khi một số biến thể được gọi là “ngôn ngữ” lại khá dễ hiểu. Chuẩn hóa, giáo dục, truyền thông và công nhận chính trị cũng quan trọng không kém.
Phương ngữ có thể trở thành một ngôn ngữ không?
Có. Khi một biến thể có hệ chữ viết được chuẩn hóa, có từ điển và tài liệu ngữ pháp, được dạy trong trường và được dùng rộng rãi trong đời sống công cộng, nó có thể được xem như một ngôn ngữ riêng. Sự thay đổi này thường gắn với bản sắc và chính sách nhà nước, không chỉ do khác biệt ngôn ngữ.
Vì sao các “phương ngữ” tiếng Trung thường được các nhà ngôn ngữ học xem là những ngôn ngữ riêng?
Nhiều biến thể thuộc nhóm Hán ngữ không hiểu nhau khi nói, đây là dấu hiệu mạnh cho thấy chúng hoạt động như các ngôn ngữ riêng. Chúng thường được gom dưới nhãn “tiếng Trung” vì lý do lịch sử, văn hóa và chính trị, và vì cùng chia sẻ truyền thống chữ viết, dù dạng nói khác nhau rất nhiều.
Tiếng Anh Anh và tiếng Anh Mỹ là hai ngôn ngữ hay hai phương ngữ?
Chúng là các biến thể chuẩn của cùng một ngôn ngữ. Người nói nhìn chung hiểu nhau, chia sẻ phần lớn ngữ pháp cốt lõi và có lượng nội dung truyền thông chung rất lớn. Khác biệt về phát âm, chính tả và từ vựng là có thật, nhưng không cản trở giao tiếp hằng ngày, nên thường được xem là các phương ngữ hoặc biến thể.
Trên thế giới có bao nhiêu ngôn ngữ và phương ngữ?
Con số thay đổi vì ranh giới không rõ ràng. Ethnologue liệt kê hàng nghìn ngôn ngữ còn được sử dụng, nhưng “phương ngữ” không được thống kê nhất quán giữa các quốc gia. Có nơi gọi nhiều biến thể địa phương là phương ngữ của một ngôn ngữ, nơi khác lại công nhận chúng là các ngôn ngữ riêng với chuẩn riêng.

Nguồn và tài liệu tham khảo

  1. Ethnologue, ấn bản thứ 27, 2024
  2. UNESCO, Atlas of the World's Languages in Danger (truy cập 2026)
  3. Encyclopaedia Britannica, 'Language' và 'Dialect' (truy cập 2026)
  4. Oxford Reference, các mục 'dialect' và 'language' (truy cập 2026)

Bắt đầu học với Wordy

Xem clip phim thật và tăng vốn từ vựng ngay trong lúc xem. Tải miễn phí.

Tải về trên App StoreTải trên Google PlayCó trên Chrome Web Store

Thêm hướng dẫn ngôn ngữ